Tôi không tin vào những dự đoán sụp đổ kiểu hô hào. Tôi càng không tin vào những người thở dài khi nghe một dự đoán như vậy. Nhưng tuần này, tôi buộc phải dừng lại trước một mẩu tin tưởng chừng vô hại. Billy Markus, đồng sáng lập Dogecoin, được hỏi về một dự đoán Bitcoin sụp đổ, và anh ta đáp lại bằng đúng một chữ: 'Sigh'. Không lập luận, không dữ liệu, không điều kiện. Chỉ một tiếng thở dài. Và cả ngành công nghiệp crypto coi đó là một phát ngôn đáng đưa tin.
Tôi nhìn cái 'Sigh' đó từ góc độ một người đã sống qua năm 2017, 2020, 2021 và 2022. Tôi đã thấy những dự đoán sụp đổ bị cười nhạo rồi trở thành hiện thực. Tôi cũng đã thấy những dự đoán sụp đổ bị cười nhạo rồi thị trường cứ thế đi lên. Vì vậy, khi Billy Markus thở dài, tôi không hỏi: anh ta đúng hay sai. Tôi hỏi một câu khác. Thái độ khinh khỉnh tập thể này đang nói gì về vị trí chu kỳ của chúng ta?
Billy Markus không phải là nhà phân tích vĩ mô. Anh ta là người tạo ra Dogecoin cùng Jackson Palmer vào năm 2013. Một đồng tiền bắt đầu từ trò đùa và trở thành hiện tượng văn hóa. Anh ta đã bán toàn bộ DOGE năm 2019, tuyên bố rời khỏi crypto, từng tự gọi mình là 'cựu triệu phú' trong một lần thị trường biến động mạnh. Điều đó có nghĩa là tiếng 'Sigh' của anh ta không mang tín hiệu định vị nào. Không phải tín hiệu từ người trong cuộc. Không phải cảnh báo từ quỹ đầu tư. Không phải dữ liệu on-chain. Đó là tiếng thở dài của một người đàn ông đã rời cuộc chơi từ lâu, nhìn lại và thấy một câu chuyện lặp lại đến nhàm chán.
Nhưng tại sao báo chí vẫn đăng tin này? Vì nó cộng hưởng với một tâm lý đang bao trùm phần lớn cộng đồng crypto: 'Lại nữa à'. Trong phòng giao dịch của tôi, hiện tượng này có tên là crash call fatigue. Sự mệt mỏi với những lời cảnh báo sụp đổ.
Hãy để tôi giải thích qua năm 2018. Google từng thống kê hơn 300 bài báo với tựa đề 'Bitcoin is dead' trong một năm. Mỗi lần Bitcoin giảm 20%, giới truyền thông lại tuyên bố cái chết của nó. Những ai cười nhạo các cảnh báo trong giai đoạn đó đã cười đúng trong ngắn hạn – Bitcoin không chết. Nhưng nhìn vào giá, năm 2018 là một năm giảm hơn 70% từ đỉnh. Cái chết không xảy ra theo nghĩa đen, nhưng sự sụp đổ giá là thật. Bài học: một dự đoán sụp đổ có thể sai về thời điểm, nhưng vẫn đúng về bản chất.
Đến năm 2021, kịch bản tương tự diễn ra. Khi Bitcoin chạm 60.000 đô la vào tháng 10, nhiều người chế giễu những ai nhắc đến rủi ro vĩ mô. Tôi nhớ những cuộc tranh luận trên Twitter, nơi các nhà phân tích kỹ thuật bị gắn mác 'gấu non' chỉ vì nói về đỉnh chu kỳ. Rồi tháng 11, Bitcoin đạt 69.000 đô la và bắt đầu chuỗi giảm kéo dài. Đến tháng 6 năm 2022, nó mất hơn 70% giá trị. Tiếng cười không ngăn được dòng tiền rút khỏi thị trường.
Nhưng tôi không tin vào việc dùng hai cột mốc đó để khẳng định mọi dự đoán sụp đổ đều đúng. Bởi vì tôi đã sống qua tháng 3 năm 2020. Bitcoin giảm xuống dưới 4.000 đô la. Vô số chuyên gia dự đoán nó có thể về 0. Những ai nghe theo để bán tháo đã bỏ lỡ một chu kỳ tăng trưởng kéo dài. Điểm phân biệt không nằm ở câu hỏi có cảnh báo hay không. Nó nằm ở câu hỏi cảnh báo đó dựa trên dữ liệu gì. Và quan trọng hơn, dữ liệu tại thời điểm đó đang nói điều gì.
Vậy khi Billy Markus thở dài và mọi người coi đó là điều đáng đưa tin, tôi tự hỏi: thị trường đang ở đâu trong chu kỳ cảm xúc? Cái 'Sigh' không phải tín hiệu giá. Nó là tín hiệu tâm lý. Trong một thị trường đi ngang kéo dài, các bài viết kiểu 'Bitcoin sẽ sụp đổ' xuất hiện định kỳ. Tuần này là Billy Markus. Tuần trước là một CEO trên podcast. Tuần sau sẽ là một meme khác. Chu kỳ lặp lại đến mức nhàm chán.
Và sự nhàm chán là mảnh đất màu mỡ cho những câu chuyện tận thế. Nhưng đi ngang cũng là lúc những nhà đầu tư kỷ luật xếp hàng. Họ không mua theo tin tức. Họ mua theo vùng giá đã tính toán từ trước. Họ không cần biết Billy Markus nghĩ gì. Họ cần biết tỷ lệ tài trợ, dòng tiền vào sàn, và các chỉ báo định giá dài hạn.
Có một điểm mù mà hầu hết mọi người bỏ qua. Khi chúng ta dùng sự khinh thường để đối phó với một cảnh báo, chúng ta ngừng kiểm tra xem cảnh báo đó có cơ sở hay không. Điều này cực kỳ nguy hiểm trong một thị trường vận hành bằng thanh khoản. Tôi không tin vào việc xem nhẹ bất kỳ tín hiệu nào chỉ vì nó đến từ một người bị gắn mác 'gấu'. Tôi tin vào việc kiểm tra dữ liệu một cách độc lập.
Trong công việc của tôi – chiến lược yield farming và quản lý danh mục DeFi – tôi có một quy tắc. Mỗi khi một dự đoán sụp đổ lan truyền, tôi không hỏi người này có uy tín không. Tôi hỏi ba lớp dữ liệu đang nói gì.
Lớp thứ nhất là on-chain. Dòng tiền vào sàn giao dịch. Lượng Bitcoin do người nắm giữ dài hạn kiểm soát. Chỉ số SOPR và MVRV. Lớp thứ hai là phái sinh. Funding rate. Open interest. Thanh khoản sổ lệnh. Lớp thứ ba là vĩ mô. Lãi suất. Thanh khoản toàn cầu. Tâm lý chấp nhận rủi ro. Nếu cả ba lớp xác nhận một hướng, tôi hành động. Nếu chỉ một lớp, tôi quan sát. Còn nếu tôi dựa vào tiếng 'Sigh' của một người nổi tiếng – dù là đồng sáng lập Dogecoin – tôi đang từ bỏ trách nhiệm phân tích của mình.
Từ góc độ kỹ thuật, mẩu tin này không có giá trị. Không hợp đồng thông minh nào được kiểm tra. Không giao thức nào bị tấn công. Không dòng tiền nào bị ảnh hưởng. Nó không thuộc không gian DeFi, Layer 2, token kinh tế học hay cơ chế đồng thuận. Nó chỉ tồn tại trong không gian cảm xúc. Và cũng chính vì vậy, nó nên được nhìn nhận như tín hiệu văn hóa, không phải tín hiệu tài chính.
Trong lúc đó, công việc của tôi vẫn phải tiếp diễn. Tuần này, tôi dành thời gian xem xét dòng vốn trên các giao thức Layer 2. Ai đang thu hút TVL thực sự? Ai chỉ có những con số trang trí? Trong thế giới DeFi, tôi đã học được rằng sự khác biệt thực sự giữa OP Stack và ZK Stack không nằm ở công nghệ. Nó nằm ở việc ai thuyết phục được nhiều dự án triển khai chuỗi của họ trước. Điều đó quyết định thanh khoản. Và thanh khoản quyết định tất cả. Nhìn từ góc độ đó, một mẩu tin 'Sigh' trên mặt báo chỉ là hạt bụi trong một hệ thống vận hành bằng dòng vốn.
Điều làm tôi thực sự bận tâm là phản ứng dây chuyền. Một mẩu tin vô nghĩa có thể trở thành 'bằng chứng' cho cả hai phe. Phe gấu nói: ngay cả Billy Markus cũng thấy dự đoán sụp đổ đáng cười, nhưng điều đó không làm giảm tính hợp lý của nó. Phe bò nói: hãy nhìn xem, ngay cả đồng sáng lập Dogecoin cũng không coi trọng dự đoán này, cứ yên tâm mà mua. Cả hai cách đọc đều sai. Vì cả hai đều dựa trên một thứ không có giá trị thông tin.
Giá trị của một dự đoán nằm ở phương pháp luận, không nằm ở danh tính người đưa ra. Một dự đoán sụp đổ từ một người vô danh với dữ liệu on-chain rõ ràng đáng được xem trọng hơn một tuyên bố từ tỷ phú nổi tiếng không kèm phân tích. Đây là lý do tôi không bao giờ để tin tức kiểu 'Sigh' điều khiển quyết định của mình. Nó tạo ra ảo giác rằng chúng ta đang cập nhật thị trường, trong khi thực ra chúng ta chỉ đang tiêu thụ nội dung giải trí.
Tôi có một bảng phân loại tôi thường dùng riêng. Tôi xây dựng nó sau bài học ICO năm 2017. Khi tôi phát hiện lỗ hổng trong hợp đồng phân bổ token của một dự án, báo cáo lên cấp trên và bị gạt đi với lý do 'phụ nữ không hiểu kỹ thuật'. Quỹ mất 40% vốn khi hợp đồng bị khai thác. Từ đó, tôi không bao giờ xem nhẹ một tín hiệu rủi ro chỉ vì nó không phổ biến.
Bảng của tôi so sánh hai loại dự đoán sụp đổ.
Tiêu chí | Dự đoán có thể kiểm chứng | Dự đoán cảm tính
Khung thời gian | Rõ ràng | Không có
Mức giá mục tiêu | Có | Không có
Nguồn dữ liệu | On-chain, vĩ mô | Tin đồn, trực giác
Điều kiện hủy bỏ | Có | Không có
Phản ứng cộng đồng | Tranh luận | 'Sigh'
Nếu một dự đoán thuộc cột bên trái, tôi theo dõi nó bằng hệ thống. Nếu thuộc cột bên phải, tôi bỏ qua nó, và tôi không cần Billy Markus thở dài giúp tôi. Vấn đề của thị trường crypto hiện tại là chúng ta không phân biệt được hai cột này. Chúng ta cười nhạo cả hai, hoặc lo sợ cả hai. Kết quả là dự đoán tốt bị chìm cùng dự đoán tồi.
Hãy nhìn lại lịch sử để thấy điểm phân biệt đó quan trọng thế nào. Vào tháng 9 năm 2015, Bitcoin giao dịch quanh 230 đô la sau một mùa đông kéo dài. Hầu hết mọi người không còn quan tâm. Các dự đoán sụp đổ không còn gây sốc. Chúng chỉ được đón nhận bằng sự thờ ơ. Đó là thời điểm chu kỳ đảo chiều. Ngược lại, vào tháng 11 năm 2021, khi Bitcoin ở đỉnh cao và các cảnh báo rủi ro bị cười nhạo, đó lại là vùng đỉnh.
Tôi không nói một cái 'Sigh' của Billy Markus sẽ đưa chúng ta đến một trong hai tình huống này. Tôi chỉ nói rằng trạng thái khinh khỉnh tập thể – giống như tiếng thở dài lan tỏa – thường xuất hiện khi phần lớn nhà đầu tư đã đặt trọn niềm tin vào một hướng. Và khi phần lớn đặt trọn niềm tin vào một hướng, thị trường có xu hướng tìm hướng ngược lại.
Tuy nhiên, tôi cũng công bằng với phe bò. Có một lý do chính đáng để thở dài với những dự đoán sụp đổ. Hầu hết chúng không kèm mức giá, không kèm khung thời gian, không kèm điều kiện hủy bỏ. Một dự đoán 'Bitcoin sẽ sụp đổ' mà không nói rõ sụp đổ bao nhiêu, khi nào, và dấu hiệu nhận biết là gì thì không phải giả thuyết có thể kiểm chứng. Nó chỉ là một câu cảm thán. Billy Markus có lẽ đã nhận ra điều đó sau hơn một thập kỷ trong ngành. Câu 'Sigh' của anh ta có thể được đọc là 'đừng đưa rác cho tôi nữa'. Và tôi tôn trọng điều đó.
Nhưng có một vấn đề cốt lõi ở phía ngược lại. Chính sự phổ biến của những cái 'Sigh' – từ Billy Markus và hàng loạt KOL – đang tạo ra một vòng lặp tự mãn. Càng nhiều người thở dài với các cảnh báo, càng có nhiều người học theo cách phản ứng đó. Càng ít người thực sự kiểm tra dữ liệu. Đây không phải là phản ứng lành mạnh. Đây là một cơ chế phòng vệ tâm lý tập thể. Behavior finance gọi đó là confirmation bias. Tôi gọi đó là cách thị trường xây dựng đỉnh.
Hãy nghĩ về năm 2022. Trước khi Terra sụp đổ, có rất nhiều cảnh báo. Nhưng chúng đến từ những tiếng nói nhỏ, bị chìm trong biển meme và sự tự mãn. Trước khi FTX sụp đổ, cũng có những cảnh báo về đòn bẩy của Sam Bankman-Fried. Nhưng chúng bị chế giễu bởi những người coi cảnh báo là FUD. Cái giá của việc cười nhạo mọi cảnh báo là khi một cảnh báo thực sự có cơ sở xuất hiện, nó nhận được phản ứng tương tự: 'Sigh'. Và đến khi sự thật lộ ra, ai cũng giật mình. Nhưng danh mục của họ thì đã rách.
Năm đó, tôi kích hoạt hệ thống hedge tự động từ tháng 5, dựa trên các chỉ số on-chain cho thấy tỷ lệ sử dụng vay tăng bất thường và dòng stablecoin chảy khỏi pool thanh khoản. Tôi giảm 70% vị thế yield farming trong hai tuần, chuyển sang các giao thức an toàn hơn như Aave v2. Đồng nghiệp chê tôi quá thận trọng. Rồi thị trường giảm 55%. Danh mục của tôi chỉ giảm 8%. Tôi không kể điều này để khoe khoang. Tôi kể để minh họa một điều: một hệ thống quản lý rủi ro tốt không quan tâm đến việc ai đang thở dài. Nó quan tâm đến việc dữ liệu có đang xác nhận một kịch bản xấu hay không.
Vậy điều gì thực sự đáng suy nghĩ từ câu chuyện 'Sigh' này?
Tôi nghĩ câu trả lời nằm ở khả năng phân loại dự đoán. Chúng ta đang sống trong một thị trường có quá nhiều tiếng ồn và quá ít bộ lọc. Một đồng sáng lập thở dài với một dự đoán vô danh. Một mẩu tin vô thưởng vô phạt được hàng chục trang báo đăng lại. Và hàng triệu người dùng nó làm la bàn. Một số dùng để xác nhận sự lạc quan. Một số khác dùng để củng cố nỗi sợ. Cả hai đều đang từ bỏ khả năng tư duy độc lập.
Tôi không tin vào việc biến nỗi sợ thành một lối sống. Tôi cũng không tin vào việc biến sự khinh thường thành một chiến lược đầu tư. Nhưng tôi tin vào việc luôn duy trì một câu hỏi kiểm soát. Nếu dự đoán sụp đổ này là đúng, danh mục của tôi sẽ thế nào? Tôi có sẵn sàng không? Nếu tôi chưa có câu trả lời, tôi không cần biết ai đang thở dài. Tôi cần quay lại bảng tính của mình.
Mẩu tin về Billy Markus không đáng để bạn dành hơn năm phút đọc. Nhưng nó đáng để bạn dừng lại và tự hỏi: tôi đã bao nhiêu lần gạt bỏ một phân tích có giá trị chỉ vì tâm lý 'lại nữa à'? Tôi đã bao nhiêu lần để một biểu tượng văn hóa quyết định thái độ của mình, thay vì dùng dữ liệu?
Cái 'Sigh' của Billy Markus không bán được, không mua được, không hedge được. Nó chỉ là một tiếng vọng của tâm lý thị trường. Nhưng nó cho bạn biết cộng đồng đang mệt mỏi đến mức nào. Và khi sự mệt mỏi đạt đến đỉnh điểm, thị trường thường thức dậy theo cách không ai ngờ tới.
Tôi sẽ không nói với bạn rằng Bitcoin sắp sụp đổ hay sắp bùng nổ. Tôi không biết. Bất cứ ai khẳng định họ biết đều đang bán cho bạn một câu chuyện. Tôi chỉ biết một điều: phản ứng 'Sigh' lan rộng không phải là một chiến lược. Nó là tấm màn che phủ sự không chắc chắn. Khi ai đó thở dài với một cảnh báo, đừng cười. Hãy hỏi họ: điều gì trong cảnh báo đó khiến anh khó chịu đến mức không thể trả lời bằng dữ liệu?
Và đó là câu hỏi tôi muốn để lại cho bạn. Không phải một câu trả lời, mà là một sự khó chịu. Bởi vì trong thị trường crypto, thứ duy nhất đáng sợ hơn một dự đoán sai là một niềm tin đúng nhưng chẳng ai chuẩn bị. Khi ai đó thở dài, họ đang nhìn thấy một dự đoán tồi, hay họ đang che giấu nỗi sợ của chính mình?


